Đồng chí: Hoàng Thế Thông là một người con của đồng bào Giáy sinh ra và lớn lên tại xã biên giới Lũng Cú. Đồng chí Thông vừa là một người nông dân thực thụ, vừa giữ vai trò là Trưởng thôn ở một bản vùng cao của xã Lũng Cú.

Nhiều năm về trước, nỗi trăn trở lớn nhất của đồng chí Thông chính là cái đói, cái nghèo bám riết lấy dân bản. Người Mông, Giáy ở Lũng Cú từ bao đời nay chỉ biết trồng ngô trên hốc đá. Năm nào thời tiết thuận lợi thì đủ mèn mén ăn, năm nào hạn hán thì cả bản lại đỏ mắt vì thiếu đói. Khi Đảng ủy và chính quyền xã Lũng Cú có chủ trương chuyển đổi cơ cấu cây trồng kém hiệu quả sang các loại cây có giá trị kinh tế cao như gừng và cây hạt dẻ, đồng chí Thông chính là một trong số những người tiên phong tiếp nhận. Thế nhưng, "vạn sự khởi đầu nan". Khi anh Thông đem chủ trương này ra bàn tại cuộc họp thôn, những lời bàn tán, hoài nghi bủa vây khắp gian nhà văn hóa. Người già lắc đầu: "Từ xưa tới nay người Mông ta chỉ biết trồng cây ngô để có cái ăn thôi, cây gừng với cây hạt dẻ lạ hoắc, trồng trên đá này làm sao sống được? Chẳng may nó chết thì lấy gì bỏ vào bụng?". Dân bản quen với nếp nghĩ cũ, sợ rủi ro, sợ đói nên không ai dám đăng ký trồng thử nghiệm.

Thấm nhuần lời dạy của Bác Hồ: "Dân vận khéo thì việc gì cũng thành công", đồng chí Thông hiểu rằng nếu chỉ dùng mệnh lệnh hay lời nói lý thuyết suông thì không thể lay chuyển được lòng dân. Anh quyết định áp dụng phương châm: "Óc nghĩ, mắt trông, tai nghe, chân đi, miệng nói, tay làm". Để dân tin, mình phải là người làm trước. Nghĩ là làm, đồng chí Thông và gia đình xung phong chuyển đổi đất trồng ngô của gia đình sang trồng gừng và cây hạt dẻ. Những ngày đầu, bất kể trời mưa phún lạnh thấu xương hay cái nắng hanh khô của vùng cao, người ta luôn thấy bóng dáng anh Thông lụi cụi trên nương núi đá. Anh tự tay cày xới, bón lót, cẩn thận đặt từng mầm gừng xuống hốc đá xám. Không chỉ vậy, anh còn học hỏi kỹ thuật canh tác, cách chăm sóc để gừng không bị thối củ.

Khi nương gừng của gia đình anh Thông bắt đầu đâm chồi, nảy những búp xanh non mơn mởn, anh bắt đầu hành trình "gõ cửa từng nhà" để làm công tác dân vận. Anh không chọn những buổi họp hành trịnh trọng, mà chọn cách đến nhà bà con vào buổi tối, bên bếp lửa bập bùng. Anh Thông cùng uống bát rượu ngô, hỏi thăm sức khỏe rồi khéo léo trò chuyện: "Mình trồng gừng là theo chuỗi liên kết với doanh nghiệp, có người thu mua tận nơi, không lo ế đâu. Trồng một vụ gừng thu nhập bằng mấy vụ ngô đấy bà con ạ. Mình làm được thì bà con cũng làm được, mình sẽ chỉ tận tay cho từng người".

Mưa dầm thấm lâu, nhìn thấy nương gừng nhà đồng chí Thông xanh tốt, lại được nghe những lời giải thích chí tình, chí lý, một vài hộ gia đình trẻ trong thôn đã mạnh dạn đăng ký làm theo. Đối với những hộ này, đồng chí Thông không chỉ hỗ trợ bà con cùng lựa chọn giống gừng mà còn trực tiếp ra nương cùng họ cuốc đất, trồng cây. Anh theo dõi sát sao từng giai đoạn phát triển của cây trồng để hướng dẫn bà con phòng trừ sâu bệnh.Trời không phụ lòng người có công. Đến mùa thu hoạch, nương gừng bản địa của gia đình anh Thông và các hộ tiên phong cho củ to, cây nồng, đạt năng suất vượt trội.Doanh nghiệp lên tận thôn thu mua với giá cao, mang lại nguồn thu nhập hàng chục triệu đồng – một số tiền chưa từng có đối với người nông dân nơi hốc đá Lũng Cú.
"Trăm lời nói hay không bằng một hình ảnh thực tế", thành công của đồng chí Thông và các hộ đi trước chính là bài văn dân vận có sức thuyết phục mạnh mẽ nhất. Các hộ dân khác trong thôn thấy vậy liền chủ động đến nhà đồng chí Thông xin được học tập và chuyển đổi cây trồng. Đến nay, phong trào đã lan rộng ra toàn xã, góp phần phủ xanh gần 150 ha đất hoang hóa và đất ngô năng suất thấp bằng những đồi gừng, đồi hạt dẻ trĩu quả, giúp nhiều hộ đồng bào Mông, đồng bào Giáy vươn lên thoát nghèo bền vững. Hình ảnh bà con nở nụ cười rạng rỡ, thu hoạch những cánh đồng gừng đã trở thành biểu tượng đẹp đẽ của tinh thần "Dân vận khéo" nơi cực Bắc Tổ quốc.
Tấm gương " Dân vận khéo" đồng chí: Hoàng Thế Thông chính là minh chứng sống động cho thấy: khi người cán bộ biết đặt lợi ích của nhân dân lên trên hết, biết dùng sự kiên trì và hành động gương mẫu để thuyết phục, thì ngay cả đá xám vùng cao cũng phải nở hoa, chỉ cần có một trái tim nhiệt huyết, một phương pháp khéo léo và tinh thần tiên phong "nói đi đôi với làm", người cán bộ có thể khơi dậy sức mạnh phi thường trong lòng nhân dân, biến những vùng núi đá khô cằn thành những dải đất trù phú, mang lại cuộc sống ấm no cho bản làng.